Game-VN  >  fv88
win vic

winTư Đồ Tử Nghiên cắn nhẹ môi dưới, im lặng nhìn Lý Cáp, đôi mắt long lanh dễ thương cứ như muốn đâm vào mặt hắn. winBạc trắng ngư tiều, đảo trên sông winChủ nhân, ngài không sao chứ? winChẳng lẽ chủ nhân không thích thân thể này của Hương Hương sao? vic Tầm ba bốn vạn...

vic Trèo tường? vic Ta cũng không cho thuốc xổ vào đâu, thấy bát thuốc có vẻ đắng nên thả cục đường vào thôi. Bổn công tử luôn quan tâm người khác, không giống ai đó mới bị sờ có vài cái đã giống như thâm thù đại hận vậy. vic Lý Minh trầm mặc, thở dài: vic Thiên Thiên cọ cọ mũi vào ngực hắn:" Công tử đương nhiên là một chủ tử tốt mà." winMột hồi suy nghĩ có phải Thiên Thiên bị bệnh mộng du rồi hay không?

winCòn có chủ nhân. winLý Cáp thấy trong mắt ông nội phảng phất có lệ quang, lúc này tiếng nói cũng không giống như vừa mới cùng mình đàm luận triều đình thiên hạ. Hiện tại ông nội, chỉ là lão nhân bình thường khổ sở vì tình... winBởi vì Lý Cáp từ nhỏ thân thể rất tốt, gân cốt da thị tự như một lớp giáp sắt. Mặc dù sờ vào cảm giác mềm mại, nhưng đã té ngã mấy lần, mà cũng không có việc gì, cho nên Chân Thị liền đặt cho hắn một cái nhủ danh, Thiết lang. winKhụ, khụ, Đông... Đông Phương Bất Bại? vic Nàng nhìn hắn nói.

vic Hai người mang theo một đám thân binh đi ra đường, lập tức liền thấy bọn lính hoảng sợ chạy loạn. Trong mưa to, trên tường thành có một con quái thú cực lớn, vừa giống sư hổ vừa giống chó, nhưng so với sư tử hổ báo thì lớn hơn nhiều, lúc này đang gầm rú đứng trên tường thành chân đạp lung tung, miệng thì khè ra lửa, dưới trận mưa to vẫn có thể thiêu đám lính thành tro bụi. vic Lý Cáp có chút bần tiện nói. vic Tại hạ Lý Cáp, nhận lời mời của Lê Bố đại ca tới đây. vic Ngồi lâu, Lý Cáp dứt khoát đổi từ ngồi dạng hai chân sang ngồi xếp bằng trên mình con quái thú, dù sao thì nó cũng chạy càng lúc càng êm. Mà thân thể mềm mại của Linh Nhi vẫn ngoan ngoãn như một con mèo con rúc vào trong lồng ngực của hắn, chỉ lộ một cái đầu ra ngoài, nghe hắn nói, nghe hắn ca hát. winKhuôn mặt của Công Tôn Vô Tình trước sau vẫn là lãnh đạm nhưng Lý Cáp nhìn thấy nàng kiều nhan của nàng thì lại cảm thấy được nàng giống như đang mỉm cười. Nụ cười kia sao mà vui tươi, sao mà ngọt ngào đến thế! Hắn cũng phải mỉm cười vì trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc.

winHương Hương nói. winTa không sao, chẳng qua cảm thấy chỗ này có chút kỳ quái. winCông Tôn Vô Tình yên lặng nghe ca ca nói xong mới nói: winĐiều nên nói các nàng đã nói hết rồi, tỷ tỷ vẫn câu nói kia, đừng nên ham lập công, trên chiến trường phải lưu ý bản thân không nên bướng bỉnh, quan trọng nhất là bình an. vic Hai ngày sau, Lý Cáp đã chuẩn bị đầy đủ, đi ra ngoài thành nơi đoàn người đang chờ. Nhưng vừa thấy trận thế ở đây, liền không khỏi hoảng sợ.Ôi má ơi, đây là đoàn người đi chúc thọ ngoại công sao. Sao giống như phát binh ra trận vậy?

vic yên một liễu hoang thành cổ đạo vic Đầy nhà oanh oanh yến yến ngồi vây quanh bàn, quả nhiên là cười tươi như hoa, hương thơm ngập phòng. Hôm nay cơ hồ toàn bộ nữ nhân Lý Cáp đều đến đông đủ, trừ bỏ Bạch Ngưng Sương cùng tỷ tỷ Vân Lâm ra thì ai cũng trang phục lộng lẫy tham gia gia yến này. vic Lý Cáp không trả lời mà tiếp tục kể chuyện: vic Mai kia biên ải Hồ Mã Phạm, nhiệt huyết nam nhi tề tụ trên đất bắc winNgưu đại nói: “Cha bắt bọn ta ăn.”

winY Thần hỏi: winỪ! winLý Cáp bất đắc dĩ nói: winBóng đen đánh ngã Ba Đa xuống đất chính là Đại Phi, ngao khuyển của Lý Cáp. Ba Đa bị đánh ngã xuống đất, ngay lập tức bị đám binh linh Hạ quốc xung quanh lao lên bắt giữ, không thể động đậy. vic Tiêu Lan không nhịn được xoa trán, âm thầm lắc đầu cảm thán, Thiên Sơn thần thú sao lại nằm trong tay người này... Thật là hổ lạc đồng bằng a!

vic Hắc Y nhân kia mặc dù khó hiểu, nhưng vẫn ứng tiếng nói. vic Đằng Lăng Vương mở to hai mắt, vẻ mặt vô tội. vic Bên kia Tiêu Hàn cười nói: vic Lưu công tử, bây giờ trời mùa hè nhiều mưa, đường trơn lắm, đi về nhớ cẩn thận một chút! winNgười trong mộng thì đúng là gặp được, nhưng đáng tiếc không phải của ta.