Game-VN  >  bd 888
dilrosun

dilrosun Dạ… để Hương Hương thử một lần,để coi có đúng không. dilrosun Lý Cáp vội vàng nắm chặc tay Thiên Thiên, vừa vuốt mái tóc của nàng vừa an ủi: "Không có việc gì, không có việc gì, có ta ở đây, bọn họ sẽ không tổn thương được ngươi. Ta bảo vệ ngươi, bảo vệ ngươi...." dilrosun Lý Cáp khuya mới quay về trướng. Khi hắn trở về, Tịnh Cơ đã ngủ trong lòng Thiên Tú công chúa, Phong di canh giữ ở bên cạnh. dilrosun Nếu nàng muốn ngươi cưới nàng thì sao? dilrosun Bất quá Lý Cáp nhanh chóng chui ra, đứng vững trên nóc nhà, chỉnh lại cái nón phao câu gà cho ngay ngắn, ngón trỏ chỉ vào thích khách đứng đối diện, ho khan hai tiếng, nhổ bãi nước bọt, lớn tiếng nói:

dilrosun Nô gia tuy đã xem qua nhưng không có cách nào tu luyện. Càn Khôn vô cực pháp quyết kia cũng không dùng văn tự ghi lại mà phải tự thân quan sát Thần Ma chiến phủ mới ngộ ra được ảo diệu của pháp quyết. dilrosun Ngươi đứng lại, đừng tới đây! dilrosun Thủ vệ trong lao cũng không nhiều, vài chục bước mới thấy một người, đèn đuốc cũng thế, cho nên cả địa lao trông có vẻ hơi âm u. dilrosun Lý Cáp không khỏi nghi ngờ, hoàng đế đã được đưa lên xe ngựa, đoán chừng là bị kinh hãi không nhỏ, Phạm Tiến không bồi hoàng đế hồi cung lại chạy đến nhà hắn, chẳng lẽ là hưng sư vấn tội? Không phải là hù chết tiểu thái giám kia chứ? dilrosun Ngưu Tam chốt câu cuối.

dilrosun Quân lệnh như núi, cho nên đám thân vệ không thể không cầm đao tới gần Lý Cáp. dilrosun Còn Tử Nghiên tuy chưa hoàn toàn chấp nhận thân phận làm nữ nhân của Lý Cáp nhưng mấy ngày qua nàng cực lỳ chuyên chú làm thêm nhiều món ngon bổ dưỡng cho hắn ăn. dilrosun Trường thương Lý Cáp bắn ra bay xuyên qua một tên người Hồ, hai tên rồi sáu bảy tám tên, sau đó mới tà tà đâm xuống mặt đất. dilrosun Cổ Khang tựa hồ khó có thể mở miệng, do dự nửa ngày cũng không nói ra là chuyện gì. dilrosun Lý Tư Hồng không giữ lại chút nào, mỉm cười nói:

dilrosun Phong Liễu Tam cười cười nói: dilrosun Hoắc huynh, Tịnh Cơ cô nương là nữ tử, cũng chưa từng giết người, chẳng lẽ ngươi không thể bỏ qua lời thề một chút sao? dilrosun Lý Cáp trong lòng cũng còn sợ hãi, thấy cửa phòng còn đang mở, hắn vội vàng chạy lên phía trước đóng cửa cài then rồi chạy lại bên giường đánh giá Hương Hương một lượt. Hắn ngồi đè lên người Hương Hương, đem nàng áp ở phía dưới rồi bàn tay không thật thà sờ loạn dưới mông nàng. dilrosun U hậu này là người như thế naò? Võ công của bà ta tốt lắm sao? Lại có thể thuyết phục được nhiều cao thủ vì bà ta bán mạng như vậy? dilrosun Vốn Vân Lâm học độc dược và ám khí là muốn đùa với Lý Cáp. Kết quả Lý Cáp không chỉ có mình đồng da sắt, còn là bách độc bất xem, hắn đã nhiều lần ăn phải mê dược nhưng chẳng có hề hấn gì. Ngược lại vẫn không bằng trực tiếp nhất, 'cửu âm bạch cốt trảo' nhéo lỗ tai, vẫn hữu dụng.

dilrosun Hương Hương cô nương để cho chúng ta xuất quân nha! dilrosun Nhị công tử, ngài đây là... Đây là... dilrosun Bất luận nam nữ, còn không phải là bảo bối Lý gia chúng ta? dilrosun Các ngươi có còn vương pháp hay không? Trên đường chắn một tiểu cô nương đi bộ?! dilrosun Ngưu đại nói: “Cha ta đã chết!”

dilrosun "Cái này không cần. Tìm cho ta vòng đeo chân xứng với thị nữ của ta, nhất định phải là nhất phẩm." Lý Cáp nói. Hắn cảm giác được Thiên Thiên vốn là trời sanh lệ chất, đeo càng nhiều trang sức ngược lại khiến cho tục khí phá hư mỹ cảm thanh lệ kia. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chính là vòng đeo chân là thích hợp hơn. dilrosun Đưa muội muội của ngươi ra cáng bệnh phía sau, về phủ ta sẽ chữa trị cho nàng. dilrosun Tiểu hồ yêu quỳ rạp trên mặt đất, mái tóc thật dài xõa tới thắt lưng, làn da trắng nõn bị hồng quang bao phủ ngày càng nhiều, thân thể mềm mại nhẹ nhàng run rẩy. dilrosun Ngươi thật sự đã lên Thiên Sơn, hái được Tuyết Liên rồi sao? Còn con Hỏa Kỳ Lân kia làm sao ngươi gặp được? dilrosun Tỷ tỷ, ta đã nói với tỷ, đồ chơi kinh thành cũng không thiếu đâu. Tỷ nên tận dụng sớm một chút, còn có thể xem hội hoa xuân. Hội hoa xuân rất náo nhiệt, toàn là hoa nha, có trăm ngàn loại. Ta suy nghĩ nếu chúng ta cũng làm một cái hội hoa xuân ở Hỗ Dương, nhất định sẽ không kém với kinh thành bao nhiêu. Giang Nam chúng ta có rất nhiều hoa đẹp …

dilrosun Lý Cáp lúc đó xung phong liều chết cho nên có bị máu hay xác thịt văng trúng thì cũng không thèm để ý, cho nên tiên tay quăng xuống rồi lại tiếp tục lên đường, mà cái vật kia lại quăng trúng lên người Trần Vân, làm cho Trần Vân nửa ngày nghĩ tới vật kia mà muốn nôn ra hết đồ ăn. dilrosun Công Tôn Vô Viễn tận tình khuyên bảo đủ đường. dilrosun Ta không phải vừa nói là dẫn chúng ta đến chỗ tốt nhất sao? Con mịa nó, mày dám giỡn với đại gia sao? dilrosun Lý Cáp không giải thích được. dilrosun Công Tôn Vô Viễn cười xấu hổ, nói với Lý Cáp:

dilrosun Lý Cáp nghi ngờ nói, rõ ràng là không có đĩa rau, liền trực tiếp đưa bát cơm duy nhất tới, nói: dilrosun Đưa muội muội của ngươi ra cáng bệnh phía sau, về phủ ta sẽ chữa trị cho nàng. dilrosun Sa mạc lớn khói bụi mịt mùng. dilrosun Trước kia, phụ thân ngươi từ văn võ, dựa vào quân công mà đạt được quân hàm Đại tướng, thành Giang Nam rõ ràng trở nên giàu có và đông đúc bậc nhất, Lâm tổng đốc, tướng soái một phương, ta đã rất vui mừng. Không nghĩ tới, nay hai tôn tử của ta, một cái “thiên hàng văn tài” (DG: trời giáng văn chương – nghe hơi chuối, nhưng đại khái nghĩa là vậy), chưa trưởng thành đã đạt trung thám hoa, một cái là “thiên hàng thần vũ” (DG: đại khái nghĩa là võ thuật siêu quần, sức trâu vô đối…), cũng là tuổi mười bảy (trẻ trâu) ra sa trường kiến công lập nghiệp, lập nên uy danh hiển hách. Một văn một võ, đều xuất sắc như vậy. Tương lai, Lý gia nằm trong tay hai huynh đệ các ngươi, thế nào cũng tái hiện được huy hoàng của tổ tiên năm xưa… dilrosun Lý Cáp trợn mắt , há hốc mồm nhìn ông nội