Game-VN  >  xs 25 9
so xô miên bắc

miênLý Cáp đang nằm dài trên ghế thái sư còn Hương Hương thì tỉ mẩn mát xa huyệt Thái Dương cho hắn. Thiên Thiên và Diễm Nhi thì đang giúp Tử Nghiên làm đồ ăn lót dạ. soMột tràng âm thanh kinh hô vang lên. miênMột ngày đẹp trời, Lý Cáp đang ngồi đút dưa cho Hương Hương, chợt Lý Đông từ đâu chạy về, bộ dáng gấp gáp hô: soCảnh xuân ngập tràn phòng giam. bắc Nhắc đến, thật sự là lâu rồi chưa thấy qua đại ca rồi.

bắc Chủ nhân, người làm sao vậy? xôKhông thèm trách ta hả? bắc Lý Cáp không khỏi nhớ tới lần đầu tiên hắn đi trộm xem hành hình ở Nam Hưng Môn, khi thấy một cái đầu rơi xuống, máu me phụt thành dòng, ai nấy đều sợ đến ngây dại. Nhưng trong lòng hắn không sợ hãi, không chán ghét, cũng không chấn động. Sau đó hắn con lén coi thêm vài cuộc hành hình nữa thậm chỉ còn xiu thủ hạ đánh chết vài thằng lưu manh, ngay cả cho đại phi cắn chết hai tên đào phạm đang chạy trốn nữa, hắn thấy không có cái cảm giác gì lo sợ bứt dứt. Ngày hôm nay thấy bộ dạng của Thành Trương hai người, Lý Cáp trong đầu xuất hiện ý niệm, nguyên lại nhìn cái đầu nờ hoa này thật sự kích thích. Sau đó mới đột nhiên bịt mắt của Thiên Thiên lại. xô"Đại.... đại cẩu, con đại cẩu kia..." Thiên Thiên trong lòng ngực của Lý Cáp vẫn còn rất sợ, nói lắp bắp. miênĐằng Lăng vương cau mày nói:

soCon mẹ nó, ngươi là ai? Không đến ngươi chõ mõm vào nói… miênSư muôi! Sư tổ nói trước phải đi rèn luyện trong giang hồ rồi mới được về nhà! soTư Không Minh do dự một chút rồi nói: miênMọi người đều sôi nổi phụ họa. xôKhúc này vừa xướng xong, tân khách cả sảnh đường đều vỗ tay khen hay, Diên Đông vương gia cũng vuốt râu cười dài: “hay cho khúc ‘tướng quân hành, hay cho câu khí phách hào hùng truyền bốn phương, hay, thật là hay!”

xôÔm thân thể mềm mại mà nóng bỏng trong lòng, Lý Cáp cũng đang đầy dục hỏa, giúp Thiên Thiên thoát y, liền bắt đầu sự nghiệp nhân sinh vĩ đại. bắc Vậy ngươi muốn bao nhiêu? xôHương Hương tháo khăn che mặt xuống, hé miệng cười xinh đẹp. Nàng nói: bắc Tiếng người Hồ la hét ầm ĩ vang vọng, đã không còn thanh niên thì người già, phụ nữ phải cầm đao lên chuẩn bị ứng chiến. soLàm sao đệ…lại như vậy?

miênCông Tôn Vô Viễn sửng sốt, cả đời không lấy chồng? Khó mà làm được, tuyệt đối không được, rồi hắn cau mày nói: soÁch? miênCông Tôn Viễn liền đáp: soLê đại ca, ca đến Hỗ Dương đi, đệ sẽ cho huynh biết thế nào là mỹ vị nhân gian bắc Hắn không thèm lưu lại thư tín gì hả?

bắc Tuyết Sơn Ngâm gật gật đầu: xôCa đã trở lại, đang lủng chục chương chưa ai vá nên đừng hối ca bắc Muội tử, muội không nói lời nào, ta coi như muội đồng ý rồi đấy. xô(Biên: Ta dịch bừa, thơ chế từ thơ Lý Bạch, lão nào không biết thì tra gg. Nguyên bản HV: Sàng tiền minh nguyệt quang, nghi thị địa thượng sương. Cử đầu sổ tinh tinh, đê đầu vũ trường thương.) miênCông Tôn Vô Tình đứng ở cửa nhẹ nhàng nói:

soTiểu Văn giật mình nói: miênVân Lâm cười phì một tiếng, sau đó lại sâu kín thở dài, nói : soĐám người Hồ tuy là nghi binh, nhưng số lượng vẫn lớn hơn so với Hổ doanh rất nhiều, cho dù là Lý Cáp một phen chém giết thì cũng chỉ có vài trăm tên, đối với Hồ binh thì là một tổn thất không quá lớn. miênLý Cáp lại hỏi. xôLý thái sư nói:

xôBiên dịch: @phn bắc "Bỏ cái bộ mặt đau khổ ấy đi, ngươi chính là đi chúc thọ ngoại công a, cũng không phải bắt ngươi đi đấu tranh gian khổ gì!" xôhu quân … Ta … Yêu … Người. bắc Ánh sáng của ngọn nến tỏa ra chiếu sáng địa đạo, làm cho người ta thấy rõ đây là một chỗ chứa đồ, xung quanh đều là thùng. Hai đầu là cửa ra vào, rộng chỉ chừng ba bốn thước, dài đến ba bốn mươi thước, thật không hiểu được bọn hắn làm sao xây dựng được mật thất phức tạp rộng lớn như thế ngầm dưới kinh trong trong sự tuần tra chặt chẽ, phòng thủ chu toàn ở đây. sotâm khước dĩ vô sở nhiễu